Blog chia sẻ - Lan tỏa yêu thương.

Xem thêm

Marketing Online

Slide 1 Description Here
Xem thêm

Slide 2 Title Here

Slide 2 Description Here
Read More

Slide 3 Title Here

Slide 3 Description Here
Read More

Slide 4 Title Here

Slide 4 Description Here
Read More

Slide 5 Title Here

Slide 5 Description Here

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2018

Câu Chuyện Cuộc Sống - 5 Bước Buông Bỏ Để Sống Hạnh Phúc Hơn


Phát triển bản thân
(Câu chuyện cuộc sống) - Một lúc nào đó trong đời, chúng ta đều đã từng bị một ai đó gây tổn thương-chúng ta bị đối xử tệ, niềm tin đổ vỡ, lòng ta đau đớn. Và có khi nỗi đau này tuy không nặng nề lắm, nhưng nỗi đau kia lại hằn sâu và kéo dài quá lâu. Chúng ta lại khơi cho nỗi đau trở lại và rất khó khăn để nó qua đi.

Chính điều này gây ra những vấn đề. Thương tổn ấy không chỉ khiến ta đau khổ mà còn gây căng thẳng và hủy hoại các mối quan hệ, làm ta xao lãng công việc, xa rời gia đình và những điều quan trọng khác, khiến chúng ta miễn cưỡng không chịu mở lòng ra với những điều mới lạ và những người mới gặp. Chúng ta bị mắc kẹt trong chu trình của sân hận, đau khổ, và bỏ qua vẻ đẹp của cuộc sống diệu kỳ. Đối với một số người sẽ là thất vọng chán chường đến buông tay cay đắng.

Chúng ta cần phải học cách buông xả. Chúng ta cần phải tha thứ, để ta có thể tiếp tục bước tiếp và hạnh phúc. Tha thứ không chỉ với người mà còn với mình.

Đây là một điều mà tôi đã học một cách khó khăn- sau nhiều năm nuôi dưỡng sân hận với một người yêu thương phát sinh từ ấu thời và niên thiếu. Sau cùng tôi đã bỏ đi nỗi giận này ( khoảng 8 năm về trước). Tôi đã tha thứ, và điều này không chỉ cải thiện thật tốt mối quan hệ của tôi với người yêu thương ấy, mà còn giúp tôi hạnh phúc hơn.

Sự tha thứ không có nghĩa là bạn bôi xóa quá khứ, hay quên đi những gì đã xảy ra. Cũng không có nghĩa là người kia sẽ thay đổi hành vi- vì bạn không kiểm soát được điều đó. Tất cả chỉ có nghĩa là bạn đang buông xả cơn giận, hay cay đắng và nỗi đau, để chuyển sang một miền tốt đẹp an vui hơn.

Điều đó không dễ. Nhưng bạn có thể học làm điều đó.

Nếu bạn đang bám vào nỗi đau, làm nó sống lại, và không thể buông xả và tha thứ, xin hãy đọc một đôi điều tôi đã học

1/ Quyết tâm buông xả:
Bạn sẽ chẳng làm điều này trong một giây và có lẽ cũng không trong trong một ngày. Có thể cần thời gian để vượt qua một nỗi đau. Thế thì hãy toàn tâm ý với việc thay đổi, vì bạn thừa nhận rằng bạn đang bị tổn thương bởi nỗi đau.

2. Nghĩ về những thuận lợi và khó khăn:
Nỗi đau này gây ra cho bạn các vấn đề gì.? Nó có ảnh hưởng đến mối quan hệ của bạn với người này không? Với những người khác? Nó có ảnh hưởng đến công việc hay gia đình không? Nó có cản trở bạn theo đuổi những giấc mơ, hay trở nên một người tốt hơn chăng? Nó có làm cho bạn không hạnh phúc không? Hãy nghĩ về tất cả những vấn đề này và nhận ra bạn cần thay đổi. Rồi hãy nghĩ đến những lợi ích của sự tha thứ- tha thứ sẽ làm cho bạn hạnh phúc hơn, giải phóng bạn khỏi quá khứ và nỗi đau, cải thiện mọi điều về mối quan hệ và cuộc đời

3. Nhận thức rằng bạn có thể lựa chọn:
Bạn không thể kiểm soát hành động của người khác, và cũng không nên cố gắng. Nhưng bạn có thể kiểm soát không chỉ hành động của bạn, mà còn ý nghĩ của bạn. Bạn có thể ngừng làm sống lại nỗi đau, và chọn để đi tiếp. Bạn có năng lực này. Bạn chỉ cần học cách thực hiện.

4. Cảm thông
Thử điều này: hãy đặt mình vào địa vị người đó. Cố gắng hiểu tại sao người ấy làm như thế. Bắt đầu từ giả định rằng người đó không phải là người xấu, nhưng chỉ làm một việc sai. Điều gì người này đã từng nghĩ, điều gì đã xảy ra trong quá khứ khiến người ta làm thế. Khi làm thế người đó đã nghĩ gì, và làm gì sau đó? Bây giờ người đó cảm thấy ra sao? Bạn sẽ không nói rằng những gì người ấy làm là đúng, nhưng thay vào đó hãy cố gắng hiểu và cảm thông.

5. Hiểu trách nhiệm của mình.
Cố gắng để hiểu vì sao và bằng cách nào bạn phải chịu một phần trách nhiệm cho những gì đã xảy ra. Bạn đã có thể làm gì để ngăn điều đó, và bằng cách nào bạn có thể ngăn nó không xảy ra lần sau? Không phải là bạn chịu hết trách nhiệm, hay nhận trách nhiệm cho người kia, nhưng nhận biết rằng chúng ta không phải nạn nhân mà là những người trong cuộc và chịu trách nhiệm trong cuộc đời.

6. Tập trung vào hiện tại:
Vì bạn đã xem xét quá khứ, hãy biết nhận ra rằng quá khứ đã qua. Nó không diễn ra nữa , ngoại trừ trong tâm trí bạn.Và điều đó gây ra vấn đề – đau khổ và căng thẳng.Thay vì vậy, hãy tập trung trở về với giây phút hiện tại. Bạn đang làm gì? Bạn có thể tìm thấy niềm vui nào hiện tại? Hãy tìm ra niềm vui trong cuộc sống hiện tại, khi nó xảy ra, và đừng làm quá khứ sống lại. Tất nhiên bạn sẽ bắt đầu nghĩ về quá khứ, nhưng chỉ biết như thế, và nhẹ nhàng trở về với hiện tại.

7. Để an bình bước vào đời bạn
Vì bạn tập trung vào hiện tại, cố gắng tập trung vào việc thở. Tưởng tượng mỗi hơi thở ra là đớn đau và quá khứ, loại bỏ nó ra khỏi thân xác và tâm hồn bạn. và tưởng tương mỗi hơi thở vào là an bình đi vào và làm tràn đầy trong bạn. Loại bỏ nỗi đau và quá khứ. Để cho sự an bình đi vào đời bạn. Đi lên phía trước, không nghĩ về quá khứ nữa, chỉ nghĩ về an bình và hiện tại.

8. Cảm nhận tâm từ ái
Sau cùng, tha thứ cho người và nhận thức rằng khi tha thứ, bạn cho mình được hưởng hạnh phúc và bước tiếp. Làm điều này không dễ, nhất là khi ta nuôi dưỡng quá nhiều sân hận với một ai đó. Hãy chọn con đường đi đến hạnh phúc Hãy để tình yêu người và yêu đời lớn lên trong tim bạn. Có thể cần thời gian, nhưng nếu bạn kiên định điều này, tiếp tục thực hiện một số điều trên cho đến khi bạn có thể đạt đến lòng thương cảm.

Mong sao chúng ta đều có được niềm hạnh phúc của buông xả và tha thứ ít nhất một lần trong ngày hôm nay và nhiều hơn trong một tuần và một tháng ……
Xem thêm

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

Những Điểm Du Lịch Hot Nhất Bến Tre - Miền Tây



 
Xem thêm

Câu Chuyện Cuộc Sống - Lựa Chọn Của Bạn Quyết Định Đến Sự Thành Công Trong Tương Lai.


(Câu chuyện cuộc sống) - Cuộc sống luôn mang đến cho ta nhiều sự lựa chọn kèm với sự đánh đổi. hãy đưa ra những QUYẾT ĐỊNH và CHẤP NHẬN kết quả xảy đến. Kết quả dù thế nào: điều quan trọng đó là MONG MUỐN THẬT SỰ của bản thân.
Câu chuyện cuộc sống

Hai người nông dân rời quê đi kiếm sống. Một người muốn đi Thượng Hải, còn người kia muốn đi Bắc Kinh. Trong phòng chờ, họ đã thay đổi ý định, bởi vì họ nghe người xung quanh bàn luận rằng: Người Thượng Hải khôn ngoan lắm, người nơi khác đến hỏi đường, họ cũng thu lệ phí. Còn người Bắc Kinh thì thật thà chất phác, thấy ai không có cái ăn, không những họ cho bánh bao mà còn cho cả quần áo cũ nữa.

Người trước đây muốn đi Bắc Kinh nghĩ bụng, Thượng Hải hay hơn, chỉ đường cho người khác cũng có thể được kiếm tiền, thế thì chẳng có việc gì là không kiếm được tiền cả. May quá mình vẫn chưa lên tàu, nếu không đã đánh mất một cơ hội làm giàu.

Người trước đây muốn đi Thượng Hải nghĩ bụng, Bắc Kinh hay hơn, không kiếm được tiền cũng không bị chết đói. May mà mình vẫn chưa lên tàu đi Thượng Hải. Thế là, họ gặp nhau tại quầy trả vé, người trước đây muốn đi Bắc Kinh đổi vé đi Thượng Hải, người muốn đi Thượng Hải đổi vé đi Bắc Kinh.

Người đi Bắc Kinh nhận thấy rằng, Bắc Kinh thật là tuyệt vời. Tháng đầu tiên, anh ta không phải làm gì cả, nhưng vẫn không bị đói. Không những anh ấy có thể uống nước lọc miễn phí trong đại sảnh của những nhà hàng lớn, mà còn được ăn các món miễn phí trong các siêu thị.

Người đi Thượng Hải phát hiện rằng. Thượng Hải quả là một thành phố có thể kiếm được nhiều tiền. Làm việc gì cũng có thể kiếm ra tiền. Chỉ đường cho người khác cũng có thể kiếm được tiền, bưng một chậu nước cho người khác rửa mặt cũng có thể kiếm được tiền. Chỉ cần chịu khó động não một chút, rồi chịu khó lao động là có thể kiếm được nhiều tiền.

Dựa vào kinh nghiệm và sự hiểu biết của mình đối với đất trồng, người đi Thượng Hải ra vùng ngoại ô lấy những bao đất, trộn lẫn với lá cây và cát, để bán (dưới danh nghĩa là đất trồng cây cảnh) cho người những người Thượng Hải yêu hoa mà chưa nhìn thấy đất trồng hoa bao giờ. Ngày đầu tiên, ông đi đi lại lại giữa thành phố và vùng ngoại ô tổng cộng 6 lần, kiếm được 50 nhân dân tệ.

Một năm sau, nhờ vào loại “đất trồng cây cảnh” ấy, ông đã có một cửa hàng nho nhỏ. Sau nhiều năm đi lại trong các ngõ hẻm, ông nhận thấy: một số cửa hàng tuy được quét dọn sạch sẽ như chùi, nhưng biển hiệu lại rất dơ bẩn. Dò hỏi, ông mới được biết, đó là do những công ty vệ sinh chỉ chịu trách nhiệm lau chùi sàn nhà, mà không chịu trách nhiệm lau chùi bảng hiệu. Thế là, ông thành lập một công ty chuyên lau chùi bảng hiệu. Đến nay, công ty của ông có hơn 150 người, công việc làm ăn cũng được mở rộng từ Thượng Hải đến Hàng Châu và Nam Kinh.

Sau đó, ông đi tàu lên Bắc Kinh khảo sát tiềm năng của dịch vụ vệ sinh ở đây. Khi đến ga Bắc Kinh, ông thấy một người nhặt rác thò đầu vào toa giường mềm, xin vỏ lon bia. Khi ông đưa vỏ lon bia cho người đó, họ mới giật mình nhận ra nhau, hoá ra, 5 năm trước đây, họ từng đổi vé cho nhau.

Câu chuyện trên cho thấy thành bại của con người nằm ở chỗ họ nhìn nhận thế giới và xác định chỗ đứng của mình như thế nào. Nếu bạn có những suy nghĩ tích cực, thế giới theo cách nhìn của bạn sẽ là điểm tựa tốt nhất để bạn hoàn thiện bản thân. Nếu bạn có những suy nghĩ tiêu cực và thái độ ỷ lại, thế giới theo cách nhìn của bạn chỉ có thể là vốn liếng để bạn tiêu xài phung phí. Những người luôn nhìn thấy và nắm bắt cơ hội ở bất cứ nơi nào thì rất ít khi thất bại.
Sưu Tầm



Xem thêm

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2018

Câu Chuyện Cuộc Sống - Sự Buốt Giá Trong Tâm Hồn


(Câu chuyện cuộc sống) -  Ngọc lửa  có thể sưởi ấm cơ thể một người khi trời đông gió tuyết, nhưng liệu nó sưởi ấm được tâm hồn băng giá của một ai đó.
Bạn sẽ làm gì để giữ tâm hồn mình luôn ấm?
Câu chuyện cuộc sống
Có một câu chuyện kể rằng: Sáu con người, do sự tình cờ của số phận, mắc kẹt vào cùng một cái hang rất tối và lạnh. Mỗi người còn một que củi nhỏ trong khi đống lửa chính đang lụi dần.

Người phụ nữ đầu tiên định quẳng que củi vào lửa, nhưng đột nhiên rụt tay lại. Bà vừa nhìn thấy một khuôn mặt da đen trong nhóm người da trắng.

Người thứ 2 lướt qua các bộ mặt quanh đống lửa, thấy một người trong số đó không đi chung nhà thờ với ông ta. Vậy là thanh củi cũng bị thu về.

Người thứ 3 trầm ngâm trong một bộ quần áo nhàu nát. Ông ta kéo áo lên tận cổ, nhìn người đối diện, nghĩ thầm: “Tại sao mình lại phải hi sinh thanh củi để sưởi ấm cho con heo béo ị giàu có kia?”

Người đàn ông giàu lui lại một chút, nhẩm tính: “Thanh củi trong tay, phải khó nhọc lắm mới kiếm được, tại sao ta phải chia sẻ nó với tên khố rách áo ôm lười biếng đó?”

Ánh lửa bùng lên một lần cuối, soi rõ khuôn mặt người da đen đang đanh lại, lộ ra những nét hằn thù: “Không, ta không cho phép mình dùng thanh củi nầy sưởi ấm những gã da trắng!”

Chỉ còn lại người cuối cùng trong nhóm. Nhìn những người khác trầm ngâm trong im lặng, anh ta tự nhủ: “Mình sẽ cho thanh củi, nếu có ai đó ném phần của họ vào đống lửa trước“.

Cứ thế, đêm xuống dần. Sáu con người nhìn nhau căng thẳng, tay nắm chặt những khúc củi. Đống lửa chỉ còn than đỏ rồi lụi tắt.

Sáng hôm sau khi những người cứu hộ tới nơi, cả 6 đều đã chết cóng. Họ không chết vì cái lạnh bên ngoài mà chết vì sự buốt giá trong sâu thẳm tâm hồn.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Câu chuyện trên cho thấy 6 con người ấy chết không chỉ vì cái lạnh bên ngoài, mà còn là sự buốt lạnh từ sâu thẳm trong tâm hồn họ. Dù bạn là ai, tốt hay xấu, sang giàu hay nghèo khó? thì cuộc sống luôn có muôn vàn thử thách đang chờ đón bạn. Điều cốt yếu là cách bạn vượt qua những trở ngại ấy. 

Bạn chọn giữ khư khư “một que củi nhỏ” để rồi chết cóng, hay góp thành một khối lửa to để sống sót qua “những đêm giá buốt” của cuộc đời? Không ai có thể quyết định thay bạn. Một vấn đề sẽ được giải quyết nhanh hơn nếu có được sự góp sức suy nghĩ của nhiều cái đầu, một nỗi buồn sẽ vơi nhanh hơn nếu có được sự sớt chia, đồng cảm và tất nhiên, niềm vui sẽ được nhân lên nếu ta chia xẻ với nhiều người.

Xem thêm

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2018

Câu Chuyện Cuộc Sống - Bài Học Ý Nghia Từ Nắm Cát


(Câu chuyện cuộc sống) - Cháu hãy tạo dựng cho mình những cái khuôn thật chắc, thật cao bằng chính những mong muốn, khát vọng, niềm đam mê của cháu. Hãy biết mình cần cái gì trước khi bắt đầu đổ kiến thức vào nhé!”

Câu chuyện cuộc sống
Ở một ngôi làng chài ven biển, có cậu bé là con của một thương gia giàu có đã không may mất sớm. Cậu bé luôn mơ ước một ngày nào đó được nối nghiệp bố để bôn ba khắp phương trời. Một hôm đi học về cậu khoe ngay với ông nội “Ông ơi, hôm nay cháu đã học được rất nhiều điều ông ạ!”. Ông nội dẫn cậu ra một cái chòi ở bờ biển, ông đánh dấu X lên mặt đất và nói… “Này con, mỗi lần con học được điều gì thực sự mới mẻ và quý báu, hãy vốc một nắm cát ngoài kia và đổ lên đây nhé. Nó sẽ là thước đo cho kiến thức của con. Con sẽ ko làm ta thất vọng chứ?” – Ông hỏi và chỉ tay vào cái cột lớn giữa nhà. Đứa bé thấy trên đó có nhiều vết khắc, vết cao nhất có khắc “1.8m, 1993″. “Của bố con đấy, hồi ấy trong vòng một năm đưa ra bài tập này bố con đã phá kỉ lục gấp ba lần của ta!” – Ông cười.

Thằng bé càng tự hào về bố, nó chạy vội đi vốc nắm cát đến đổ vào chỗ ông vừa chỉ, tượng trưng cho những gì nó học hôm nay. Nó lấy thước và đo được 2cm. Nó nói với ông “Việc này quá dễ ông ạ, mỗi ngày cháu được 2cm, thì chỉ cần 3 tháng là ta vượt kỉ lục của bố!”… Ngày tiếp theo, thằng bé học tập rất tích cực trên lớp, lúc chiều về nó vốc tiếp hai nắm cát và đổ xuống chỗ hôm trước. Rồi liên tục một tuần như vậy, cậu bé chăm chỉ nghiên cứu thêm rất nhiều loại sách vở nữa để ngày nào cũng được vốc hai đến ba nắm cát đổ xuống đó…

Hôm nay đã được tròn một tháng, người ông thấy cháu dạo này không thấy đến khoe bài nữa bèn hỏi đến, đứa bé ngượng ngùng. “Thưa ông, cháu đã làm hết sức nhưng không hiểu sao càng ngày nó lại càng khó…” – Người ông khẽ mỉm cười và dẫn cậu bé ra chỗ lần trước. “Nào, bây giờ cháu hãy quan sát nhé”. Người ông lấy một nắm cát và đổ rất từ từ xuống, rồi hai nắm, ba nắm, bốn nắm đổ xuống, năm nắm, sáu nắm….

Câu chuyện cuộc sống
Cậu bé thấy ông cũng làm giống như nó mà. Ồ không, cậu bắt đầu nhận ra rằng từ nắm cát thứ ba trở đi, phải có đến 90% số cát mới sẽ rớt hết xuống dưới, bán kính của vùng cát ngày một mở rộng. Điều đó giải thích tại sao lên cao lại khó đến vậy! Nó hiểu ra một điều gì đó, nhưng chưa rõ ràng lắm. Nó hỏi thốt lên: “Ông ơi, thế bố cháu đã làm thế nào vậy ông?”. Ông nội mỉm cười và lấy ở gần đó một ống thủy tinh khá dài. Ông dựng lên và bắt đầu đổ cát vào. Chỉ sau một vài nắm, cát đã dâng lên rất nhanh và không có hạt nào rớt ra. 

Ông nói tiếp:  “Cháu à, hãy tưởng tượng đầu óc cháu là khoảng đất này. Hàng ngày ta thu nhận học hỏi từ thế giới xung quanh là ta đang vốc những nắm cát kiến thức đổ xuống đó. Cháu cũng thấy đấy, cháu khó có thể đạt được một chiều cao nhất định nếu cứ đổ theo lối mòn cháu đã làm là đọc càng nhiều càng tốt, những kiến thức nếu không dùng đến rồi sẽ dần trôi hết. Cháu hãy tạo dựng cho mình những cái khuôn thật chắc, thật cao bằng chính những mong muốn, khát vọng, niềm đam mê của cháu. Hãy biết mình cần cái gì trước khi bắt đầu đổ kiến thức vào nhé!”

Nói đoạn, ông dẫn cậu bé vào một căn phòng nhỏ nơi chứa những kỷ vật linh thiêng của ba nó. Cậu thấy ba nó đã tạo ra rất nhiều những cột cát thủy tinh thật cao. Có những cột kiến thức mà cậu đã biết nhưng chưa bao giờ đạt đến độ cao như ba, cũng có những cột mà cậu mới nghe tên lần đầu. Và cậu đã thấy cái cột cao nhất, đúng 1.8m, có lẽ đó là niềm đam mê giúp ba thành công. Ngay sau đó, cậu bé đi mua cho mình một ống thủy tinh 2m và viết lên đó “Kỹ năng học tập và thay đổi”. Cậu đổ nắm cát đầu tiên cho bài học lớn vừa học được trong niềm vui sướng miên man.


Xem thêm

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2018

Câu Chuyện Cuộc Sống - CÂU CHUYỆN GÁNH NƯỚC

(Câu chuyện cuộc sống) Có hai vị Hoà thượng ở hai ngôi chùa trên hai ngọn núi gần nhau. Giữa hai ngọn núi có một con sông, mỗi ngày họ đều cùng một lúc xuống núi ra bờ sông gánh nước, lâu ngày họ trở thành bạn bè.

Thấm thoát năm năm trôi qua, bỗng một hôm vị Hoà thượng ở ngọn núi bên trái không xuống gánh nước, vị Hoà thượng ở ngọn núi bên phải nghĩ bụng: Có lẽ ông ta ngủ quá giờ”, nên trong lòng cũng chẳng để ý lắm.

Câu chuyện cuộc sống
Nhưng không ngờ qua ngày hôm sau vị Hòa thượng ở núi bên trái vẫn không xuống núi gánh nước. Một tuần trôi qua, vị Hoà thượng bên ngọn núi phải nghĩ bụng: “Bạn ta có lẽ bị bệnh rồi, ta nên đến thăm, xem có thể giúp được gì không.”

Nhưng khi đến thăm người bạn già, ông ta thật kinh ngạc. Người bạn già của ông đang tập thái cực quyền trước chùa, chẳng giống dáng vẻ của một người cả tuần chưa uống nước chút nào. Ông ta thấy làm lạ hỏi: “Đã một tuần rồi ông không xuống núi gánh nước, lẽ nào ông không cần uống nước?”
Người bạn dẫn ông ta đi ra sân sau của chùa, chỉ một giếng nước nói: “Năm năm lại đây, mỗi ngày sau khi làm xong thời khoá, tôi đều đào cái giếng này, mặc dù nhiều lúc rất bận, nhưng có thể đào được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Nay đào đã đến nước, tôi không cần phải xuống núi gánh nước nữa”.
-------

Ngày hôm nay chính là thành quả từ những nỗ lực của hôm qua. Còn sự nỗ lực của hôm nay lại là niềm hy vọng cho ngày mai. Năm tháng trôi qua, tuổi già lại đến. Hãy suy nghĩ về lúc không còn gánh nước nổi, bạn vẫn có nước để uống chứ? Vì vậy dù đã thành công, hãy cố gắng thêm một chút nữa.
Xem thêm

Câu Chuyện Cuộc Sống - Cái Thùng Nước Bị Nứt



(Câu chuyện cuộc sống) - Xưa, có người dùng hai cái thùng gỗ lớn để gánh nước. Theo thời gian, một trong hai cái bị nứt, vì vậy khi gánh nước từ giếng về thì chỉ còn một nửa nước trong thùng nứt.

Cái thùng còn nguyên rất tự hào về sự hoàn hảo của mình, còn cái thùng nước bị nứt luôn cắn rứt vì không hoàn thành nhiệm vụ. Một ngày nọ, cái thùng nứt nói với người chủ:

– Tôi thật xấu hổ về mình. Tôi muốn xin lỗi ông!
– Ngươi xấu hổ về chuyện gì?
– Chỉ vì lỗi của tôi mà ông không nhận được đầy đủ những gì xứng đáng với công sức của ông.
– Không đâu, khi đi về ngươi hãy chú ý đến những luống hoa bên vệ đường. Người chủ từ tốn trả lời. 
Quả thật, dọc theo vệ đường là những luống hoa rực rỡ. Cái chậu nứt cảm thấy vui vẻ phần nào, nhưng rồi, về đến nhà, nó chỉ còn phân nửa nước nên lại ray rứt:
– Tôi xin lỗi ông…

– Ngươi không chú ý rằng hoa chỉ mọc bên này đường, phía của ngươi thôi sao? Ta đã biết được vết nứt của ngươi và đã tận dụng nó. Ta gieo những hạt giống hoa bên vệ đường phía bên ngươi và trong những năm qua ngươi đã tưới cho chúng. Ta hái những cánh hoa đó để trang hoàng căn nhà. Nếu không có ngươi, nhà ta sẽ không ấm cúng và duyên dáng như thế này đâu.


Trong cuộc sống cũng vậy nếu chúng ta là cái thùng nứt thì hãy tận dụng vết nứt của mình để làm những điều có ích.

Người xưa thường nói: “Dụng nhân như dụng mộc”. Nghĩa là như người thợ mộc tận dụng tất cả các loại gỗ lớn nhỏ tốt xấu để làm nên những chi tiết khác nhau, cũng vậy, dùng người cũng phải biết đặc điểm của từng cá nhân mà phân công lao động hợp lý nhằm mang lại hiệu quả cao nhất.

Người gánh nước trong câu chuyện thay vì bực bội, thất vọng về cái thùng nước thì ông lại tận dụng việc nước rò rỉ tưới hoa, lấy hoa trang trí cho nhà cửa đẹp đẽ.

 “Nhân vô thập toàn”, không ai là người hoàn hảo cả, nói cách khác ai cũng là cái thùng nứt, khác chăng là nứt nhiều hay nứt ít, nứt ngang hay nứt dọc mà thôi. Đừng tự ti hay mặc cảm về “vết nứt” của mình. Trước hết, nên nhìn theo hướng tích cực để vui sống. Ngoại hình không đẹp, không sao, vì mình có đời sống nội tâm, nhân hậu, thương người. Công việc thu nhập thấp, cũng chẳng hề gì, vì đó là một nghề lương thiện, chính đáng. Đời sống chưa cao, nhưng chẳng sao, vì xung quanh ta còn vô số kẻ đói nghèo v.v… Thấy được như vậy, cuộc sống sẽ thanh thản và nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Một khiếm khuyết về sức khỏe sẽ giúp ta biết trân quý sự sống, không tự tàn hại thân thể, biết nâng đỡ và tương trợ lẫn nhau… Xung quanh ta có nhiều người khuyết tật, tàn nhưng không phế, vẫn cố vượt lên hoàn cảnh. Phải suy nghĩ tích cực để luôn thấy được những cơ hội trong thách thức, những điều tốt đẹp trong hoàn cảnh khó khăn và bạn sẽ nhận thấy cuộc sống này rất ý nghĩa.
Sưu Tầm
Xem thêm

Chuyên Gia Marketing Online

Fanpage

Youtube

Copyright © Trực Vĩnh Long | Thiết kế Theme by Vĩnh Long - Nguyễn Thành Trực